🌸
🌸
🌸
🌸
🌸 Chương 11 🌸
“Đàn anh, đột nhiên em cảm thấy chuyện chúng ta kết hôn có hơi vội vàng. ”
   Nơi tọa đàm là phòng học bậc thang cỡ lớn, đi vài bước ra ngoài cửa vòng xuống dưới, Đồng Miên biết chỗ đó có phòng chứa đồ và phòng dụng cụ không thường dùng.


   Bụi trong phòng chứa đồ bay lên, hiệu ứng Tyndall khiến bụi trong cột sáng xoay tròn bay múa, phá lệ nhẹ nhàng.


   Không biết vì sao, tay chân như nhũn ra, tim đập càng kịch liệt, hô hấp cũng bắt đầu dồn dập. Đồng Miên cầm điện thoại ra vẻ bình tĩnh đến phòng chứa đồ, đẩy cửa ra, nhìn về phía đầu kia "Alo" một tiếng, hạ giọng, giống như tiếng tức giận hoặc là nói nhỏ: "Thầy, thầy còn ở đó không?"


   Phía sau truyền đến tiếng gõ cửa không nhanh không chậm.


   Bên kia điện thoại, thầy giáo nói: "Anh ở đây. Mở cửa."


   Đồng Miên mở cửa, lập tức cảm thấy mùi bạc hà quen thuộc tràn vào. Sau đó Đoạn Việt Chinh chen vào, đóng cửa sau lưng lại, nhìn cậu, mỉm cười: "Bạn học Đồng Miên?"


   Đồng Miên cầm điện thoại, bình tĩnh nhìn hắn: "Thầy."


   "Lại đây, để thầy kiểm tra xem em có chụp ảnh khác không."


   Chân Đồng Miên đóng đinh tại chỗ, từ chối, vẻ mặt chính nghĩa: "Em không có."


   "Để anh kiểm tra một lát" Giọng Đọan Việt Chinh đè thấp, dịu dàng, "Không dám cho thầy xem sao?"


   Hắn từng bước từng bước đi về phía Đồng Miên. Hắn bước tới một bước, Đồng Miên sẽ lùi một bước, cho đến khi bị ép đến góc tường, mới ngẩng đầu, nhìn về phía Đoạn Việt Chinh, vẻ mặt vô cùng sợ hãi, run rẩy nói: "Thầy đừng lại đây..."


   Đoạn Việt Chinh nắm cằm cậu, ngón cái vuốt ve trên môi cậu, hơi hứng thú: "Sao vậy, sợ cái gì?"


   Đồng Miên run rẩy.


   Rất phấn khích.


   Loại kịch bản này... rất mang cảm giác. Thầy giáo ma quỷ x Học sinh vô tội, cosplay, đúng là quá mang cảm giác. Cằm của cậu bị bóp chặt, buộc phải mở miệng, chỉ có thể đáng thương nhìn Đoạn Việt Chinh trên đỉnh đầu gần trong gang tấc, lắp bắp nói: "Thầy, thầy đừng chạm vào em."


   Đoạn Việt Chinh nói: "Cho thầy kiểm tra thử, có ai khác chạm vào em không?" Nói xong, hắn cúi đầu, cắn môi Đồng Miên. Đồng Miên nhắm mắt lại, ôm lấy cổ hắn, chủ động mở hàm răng, hùa theo đòi hỏi.


   Cảm giác khoang miệng bị đối phương dịu dàng xâm lược, đầu lưỡi bị quấn lấy, nhảy múa với hắn. Cánh môi bị mút đến tê dại, có lẽ đã sưng lên, nhưng trong mùi bạc hà mê loạn, Đồng Miên không muốn nghĩ gì nữa.


   Cũng không nghĩ ra.


   Lâu sau, Đồng Miên gần như ngạt thở, cuối cùng cũng được thả ra. Đoạn Việt Chinh áp lên trán cậu, cụp mắt, nói: "Xem ra chưa có ai hôn em. Thầy rất hài lòng."


   Đồng Miên nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, ra vẻ chính nghĩa nói: "Thầy, thầy như vậy, quấy rối học sinh Omega, em muốn đi tố cáo thầy."


   "Tố cáo với ai? Hả?" Đoạn Việt Chinh bóp má cậu, thấp giọng nói, "Nói với chồng em, có người quấy rối em. Bảo chồng em tìm tôi gây sự."


   Đồng Miên: "..."


   Cậu không nhịn được, phụt một tiếng bật cười.


   Cậu cắn môi dưới, nói: "Thầy, nghỉ 30 phút, sắp đến giờ rồi." Đoạn Việt Chinh thay cậu sửa sang lại cổ áo và tóc bị làm rối, nghiêm trang nói: "Đồng Miên, sau giờ học thầy có việc tìm em, em ở lại một chút."


   Đồng Miên đẩy hắn: "Đi. Đi học."


   Đoạn Việt Chinh ra ngoài trước, qua một lúc, Đồng Miên thấy thời gian cũng không còn nhiều, mới xoa hai má đỏ bừng ra khỏi phòng chứa đồ, đạp đạp đạp leo lên cầu thang.


   Cậu đứng ngoài phòng học, thấy hai tay Đoạn Việt Chinh chống trên bục giảng, nghiêng đầu nhìn về phía cửa.


   Đồng Miên đỏ mặt, nhanh chóng quay mặt đi, không dám nhìn Đoạn Việt Chinh.


   Vừa nãy không khí quá tốt, cậu cũng không phát hiện, Đoạn Việt Chinh hôn cậu đến nỗi môi đỏ lên, rất rõ ràng. Cậu có cảm giác môi mình càng đỏ hơn, còn sưng lên, thoáng chốc chột dạ không thôi.


   Đọan Việt Chinh đứng đắn nói: "Bạn học sao em lại đến muộn? 30 phút nghỉ ngơi vẫn chưa đủ à?"


   Người này nhập diễn gì cũng nói được. Đồng Miên lặng lẽ trừng mắt nhìn hắn, thành thật xin lỗi: "Xin lỗi thầy. Em gọi điện thoại không xem giờ..."


   Đoạn Việt Chinh nói: "Vào đi." Hắn cúi đầu nhìn đồng hồ, "Đến giờ rồi, chúng ta bắt đầu nói phần tiếp theo."


   Đồng Miên trở lại chỗ ngồi, từ mặt đến tai cổ cũng đỏ, lén lau mặt.


   Cả phòng học chỉ có một mình Từ Giai Thần đã biết xảy ra chuyện gì, ngửa người tựa lưng vào ghế, trong lòng cảm thán.


   Mẹ nó. Ngọt quá.


   Y cẩn thận quan sát biểu cảm của đại thần Đoạn, với trạng thái của bạn cùng phòng Đồng Miên bên cạnh. Quá dễ phát hiện, chắc chắn đã... hôn rồi. Đã sưng lên, quá rõ.


   Đồng Miên thu dọn xong tâm trạng xấu hổ, lén gửi tin nhắn wechat cho Đoạn Việt Chinh, gửi đi mười quả bom và năm khuôn mặt khóc lóc, và một con dao nhỏ chảy máu.


   Điện thoại Đoạn Việt Chinh đặt trên bục giảng sáng lên. Hắn cúi đầu liếc nhìn, bỗng nhiên nhìn về phía Đồng Miên, cười.


   --


   Buổi tọa đàm của Đoàn Việt Chinh kết thúc, Từ Chính Hữu làm phần tiếp. Tất cả mọi người rất kích động, hăng hái giơ tay đặt câu hỏi, hỏi kinh nghiệm đại học, kinh nghiệm thực tập, công tác tâm đắc của hắn, chủ yếu vẫn hỏi Trung Văn của hắn thích nhân viên thế nào, muốn tuyển thực tập sinh thế nào.


   Đoạn Việt Chinh trả lời chung chung ngắn gọn, trật tự rõ ràng, không nhanh không chậm, rất đẹp trai.


   "Được rồi, câu hỏi cuối cùng nhé? Chúng ta không thể làm lỡ bữa trưa của khách mời." Từ Chính Hữu nói, "Được, bạn nữ kia, em đặt câu hỏi?"


   Một bạn nữ làm kiểu tóc thục nữ đáng yêu đứng lên, lắp bắp lúc lâu, đột nhiên cố lấy dũng khí, hỏi: "Sensei Đoàn, trên tay anh đeo nhẫn cưới, anh đã kết hôn chưa?"


   Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người tập trung trên người cô, thầm khen dũng sĩ, đem câu hỏi mọi người muốn hỏi nhất hỏi ra.


   Đoạn Việt Chinh mỉm cười.


   Mặt mày hắn dịu xuống, nói: "Mặc dù là vấn đề cá nhân, nhưng cũng có thể trả lời em, đúng vậy."


   Trong nháy mắt, phía dưới bàn tán xôn xao, Đồng Miên nhạy bén nghe thấy có người than thở không có cơ hội.


   Đoạn Việt Chinh cười nhạt: "Được. Điều tôi muốn nói đã nói xong, nếu có gì muốn trao đổi, chào đón mọi người đặt câu hỏi." Tấm PPT cuối cùng hiển thị trên màn hình lớn, là gmail và wechat riêng của Đoạn Việt Chinh: "Tiếp theo nếu có câu hỏi, cũng có thể gửi email cho tôi. Hoặc thêm wechat của tôi, bình thường tôi sẽ duyệt qua."


   Hắn nhìn đồng hồ, nói: "Có thể hỏi thêm một câu nữa. Tôi rút ra một câu hỏi may mắn." Ánh mắt hắn lướt qua một vòng, ra vẻ lơ đãng, chỉ về phía Đồng Miên, "Bạn nam mặc áo khoác màu xanh ở giữa hàng thứ sáu. Là em, vừa nãy chỉ có em đến muộn. Em có câu hỏi nào muốn hỏi không?"


   Ánh mắt hâm mộ ghen tị nhất thời bắn về phía Đồng Miên.


   Đến muộn thì ra vẫn có lợi, có thể được ông lớn nhớ kỹ! Thật quá đáng.


   Đồng Miên lặng lẽ liếc Đoạn Việt Chinh một cái, đứng lên, suy nghĩ một lúc, tự nhiên hào phóng hỏi: "Thưa thầy, em muốn hỏi, vậy nếu thầy đã kết hôn, thầy còn thêm nhiều bạn nhỏ như vậy vào wechat, bạn trai thầy sẽ không tức giận chứ?"


   Trong phòng học lập tức cười vang.


   Đoạn Việt Chinh cũng bất ngờ, Đồng Miên hỏi như vậy. Hắn quay đầu nhìn mã wechat 2D của mình trên màn hình, không nhịn được mỉm cười, giải thích: "Đây là số điện thoại tôi dùng làm việc. Tôi nghĩ... Nếu là công việc, chồng tôi chắc sẽ không ngại đâu?" Dừng một lát, hắn bổ sung, "Tôi sẽ hỏi em ấy có ngại không, nếu để ý, vậy," Hắn nhìn về phía mọi người, "Phiền mọi người gửi email, không cần thêm wechat của tôi. Dù sao, tôi bị vợ quản nghiêm."


   Không khí mọi người trong phòng học cũng sôi nổi hẳn, ồn ào cười vang, cũng là lần đầu tiên Việt Chinh lộ ra một mặt gần gũi, khiến người ta khuynh đảo.


   Đoạn Việt Chinh nhìn về phía Đồng Miên, dịu dàng hỏi: "Trả lời như vậy, không biết em có hài lòng không?"


   Đồng Miên cắn môi dưới, gật đầu, xoa xoa gò má nóng bừng ngồi xuống.


   Từ Giai Thần bên cạnh dựa vào vai Đồng Miên, bị thức ăn chó chỉ có y mới có thể ăn được nhồi đầy miệng, ăn đến nỗi hôn mê bất tỉnh. Y hận không thể nói cho mọi người biết, hai người nghiêm trang này có gian tình!


   Nhưng y không thể nói.


   Nghẹn muốn chết, y thậm chí chỉ có thể gửi wechat cho Đồng Miên.


   [Doume, sao hai người không đi đóng phim thần tượng?]


   [Chồng cậu thật sự quá giỏi, tớ sắp hôn mê, cứu mạng!]


   --


   Buổi trưa Đoạn Việt Chinh được sắp xếp ăn trưa với lãnh đạo nhà trường, tục xưng xã giao.


   Nhưng lúc này hắn tìm lý do từ chối, ngồi trên xe, gọi điện cho Đồng Miên.


   Điện thoại rất nhanh chuyển được, Đồng Miên ở bên kia hơi thở hổn hển, giống như leo mấy tầng lầu, nhẹ nhàng hỏi: "Sao vậy đàn anh?"


   Hắn nói: "Bạn học Đồng Miên, em còn nhớ giáo viên bảo em ở lại sau giờ học không? Còn em? Không vâng lời."


    Đồng Miên cắn môi cười: "Em về ký túc xá rồi... Anh làm gì vậy?"


   Đoàn Việt Chinh nói: "Buổi chiều không có tiết chứ? Đi ăn cơm, được không?"


   Đồng Miên suy nghĩ một lát, dù sao cũng không sao, sảng khoái đồng ý.


   Cậu thu dọn máy tính và mấy bài luận văn in ra, đeo cặp sách chạy xuống lầu, một đường chạy chậm đến cổng trường. Xe của Đoàn Việt Chinh dừng ở đó, cậu mở cửa xe ngồi vào, tự giác thắt chặt dây an toàn, hỏi: "Đàn anh, chúng ta đi đâu vậy?"


   "Dẫn em đi ăn món ngon." Đoạn Việt Chinh khởi động xe.


   Đồng Miên nhìn xung quanh: "Vệ sĩ của anh đâu?"


   "Họ đang theo sau."


   Đồng Miên giật mình: "Không phải mỗi lần ra ngoài... bọn họ cũng đi theo chứ?"


   Đoàn Việt Chinh: "Có đôi khi, anh không muốn bọn họ đi theo, sẽ không đi theo. Phần lớn thời gian sẽ không theo."


   Đồng Miên thở ra một hơi, oa một tiếng: "Đàn anh, anh giàu thật đó."


   Đoạn Việt Chinh bị cậu chọc cười, không nhịn được đưa một tay ra gãi gãi cằm cậu: "Ngày đầu tiên quen anh à?"


   Đồng Miên nói: "Lần đầu tiên được chứng kiến. Quá khoa trương, quá khoa trương." Cậu đột nhiên trầm mặc, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng trở nên không tốt, không muốn nói chuyện nữa.


   Quả thật, giữa hai người tồn tại địa vị khác biệt quá lớn.


   Cho dù là địa vị xã hội, hay thân phận, hoặc nghiêm túc hơn mà nói, chênh lệch giai cấp.


   Khoảng cách mà pheromone không thể bù đắp.


   Đoạn Việt Chinh lái xe, phát hiện tâm trạng của Đồng Miên trở nên sa sút, lái chậm hơn, hỏi: "Sao vậy Đồng Đồng?"


   Đồng Miên không nói gì, cũng không phản ứng, chỉ cụp mắt trầm mặc.


   Bỗng Đoạn Việt Chinh cảm thấy bất an, đạp phanh xe, cởi dây an toàn, xoay người vuốt ve gò má cậu: "Sao vậy, Đồng Miên? Nói đi."


   Đồng Miên mở đôi mắt ươn ướt nhìn hắn: "Đàn anh, đột nhiên em cảm thấy chuyện chúng ta kết hôn có hơi vội vàng."


   Dừng một lúc, cậu giải thích: "Chứng căng thẳng hay chứng rối loạn căng thẳng của em, cho dù cần... đánh dấu, cũng không bắt buộc phải kết hôn."


   Đoạn Việt Chinh dịu dàng cụp mắt nhìn cậu, cổ vũ: "Nói tiếp đi. Anh đang nghe."


   Đồng Miên hơi sợ vẻ mặt lúc này của hắn, rụt về sau, lắp bắp nói: "Chỉ là, chỉ là thế này, chúng ta, chênh lệch hơi lớn. Em chỉ là, chỉ là..."


   Đoạn Việt Chinh bóp cằm cậu, ghé sát vào mắt cậu, thay cậu nói tiếp: "Chỉ là một học sinh bình thường, gia cảnh cũng không tốt, không xứng với tôi? Cho dù cần đánh dấu để trị liệu, cũng có thể không kết hôn, em có thể làm tình nhân Omega tôi nuôi bên ngoài?"



Nhận xét